Ngày chưa C hết mà cây lá cũng G già
Đêm chưa Dm xong mà chiêm bao đã C qua
Tình cũng F già dù Dm tình nào có C tuổi
Em mong F manh sẽ vỡ một loài G hoa
Rồi chúng C mình cũng F già như tất C cả
Nắng của Dm trời cũng G vội tựa thế C gian
Tuy có Dm chậm mình cũng chết trầm C ngâm
Đường có G rộng cũng lồng F lộng nghiêng C ngã
Rồi ta C cũng già Dm như sợi tóc C xanh
Lỡ bạc F đầu làm G sao níu được thời C gian
Ai chẳng G tiếc một vầng F trăng rụng G xuống
Cũng như cây tiếc F từng chiếc lá C vàng
Rượu trần C ai ai Dm chưa từng uống G cạn
Đường nhân F gian phải qua để làm C người
Bài thơ này tôi viết để tặng Dm tôi
Bài ca F nầy tôi Dm viết để tặng C ai