1. Có thể là G ta có duyên gặp nhau, chắc nên là D tôi mới phải lòng anh
Người con Em trai có nụ cười duyên đó, và đôi mắt C cười ngây ngô
Chẳng thể nào G quên những khi gần anh có lẽ nào D anh đã mê hoặc tôi
Chẳng thể Em từ chối, chẳng thể nói dối rằng tôi C thích anh rồi
G Hù hú hu, ôi chàng đẹp nhất thế gian, D người có phải thiên thần đến thế gian?
Em Hù hú hu, ôi chàng đẹp nhất thế gian, C chắc là, chắc là, chắc là thiên thần
G Hù hú hu, ôi chàng đẹp nhất thế gian, D người đến đây mê hoặc khắp thế gian
Em Hù hú hu ôi chàng đẹp nhất thế gian C thích người bởi vì, bởi vì…
ĐK: Bởi vì tôi đã G mê anh rồi, vẻ đẹp kia làm D tôi u mê rồi
Thề rằng Em đó giờ chưa từng mê ai như C anh
Ngoài kia có hàng G trăm lối về mà nhà tôi chỉ một D lối để về
Là Em lối vào tim của anh, knock C knock… mở cửa em vào.
G-D-Em-C-G
2. G Anh gì ơi, sao cứ lang thang, lang thang, lang thang?
Lạc vào trái D tim tôi hoài lại quên lối về
Em Người gì đâu sao mà kỳ cục thế, C đến nhà người ta mà chẳng chịu về
G Anh gì ơi, tôi lỡ thương anh, thương anh, thương anh
Từng ngày đến D cả ngây người mà chẳng hay gì
Em Lạy trời cao xin người tặng cho tôi C người tôi hằng ao ước.
Coda: (lên 1/2 tone)
Bởi vì tôi đã G# mê anh rồi, vẻ đẹp kia làm D# tôi u mê rồi
Thề rằng Fm đó giờ chưa từng mê ai như C# anh
Dù ngoài kia có hàng A trăm lối về, mà nhà tôi chỉ một Elối để về
Là F#m lối vào tim của anh, knock D knock… mở cửa em vào…
A-E-F#m-D-A-E-F#m-D-A