1. Dm Chuyện về người thiếu nữ, thơ ngây ở Am tuổi xuân thì
Bb Nàng như hoa trinh C nữ, e thẹn mọc Am phía ven đường
Bb Thu mình khi giông bão, nàng đẹp Am nhất bên ánh mặt Dm trời
Gm Chưa một lần thương Am ai trong Dm đời.
2. Dm Rồi một hôm ai đó nâng niu một Am đóa hoa dại
Bb Chuyện tình yêu từ C đó trong em nhìn Am thấy tương lai
Bb Bao lần qua ngỏ ý, nàng đồng Am ý cất bước theo chồng
Gm Thiệp hồng em báo Am tin anh thấy đau Dm lòng.
ĐK:
Vì lòng tương Bb tư, từ lâu mà chẳng nói Am ra Dm
Nghe tiếng pháo Gm hồng, thuyền C xưa về nơi bến F lạ
Phải chi ngày Bb ấy, ngỏ lời để em hiểu Am ra Dm
Hai tiếng thương Gm em, vụn C vỡ màu hoa vươn F sầu. Am
Nghĩ rằng đời Bb em, cuộc sống tràn đầy gấm Am hoa Dm
Nhưng có đâu Gm ngờ, hoa C úa tàn phai tháng F ngày
Mẹ cha thăm Bb hỏi, ngậm ngùi lệ nhòa đắng Am cay Dm
Lỡ mối duyên Gm đầu, thương Am em phận đời làm Dm dâu.