Nhạc Trữ tình
Mượn bờ vai anh
Đêm đông này đêm dài mãi chông chênh. Anh hãy sát vào em thêm một chút. Em mượn tay anh gối đầu một lúc. Chỉ là em mượn tạm bờ vai thôi. Một đêm thôi rồi mai em trả lại. Một đêm này anh hãy ở lại đây. Tròn đêm nay em mượn vòng tay này. Để em lắp đầy trống trải đêm đông. Một lần thôi anh vòng tay giang rộng. Sưởi tim em bằng ấm áp tim anh.
Tủi phận làm dâu
1. Thương cho thân em phận là con gái. Sớm tối đêm ngày miệt mài lắm đôi bàn tay. Mong sao cha mẹ no lòng. Mai con lấy chồng... còn ai mà chăm lo.. 2. Thương cho gia cảnh em nghèo. Nên phải lấy chồng báo hiếu cho mẹ cha. Đêm đêm nước mắt em tuôn trào. Phải lấy một người mà em chẳng thương.. ĐK:. Đời người con gái mười hai bến nước ai ơi. Nỗi lòng làm dâu...
Giấc mộng vu quy
1. Anh bỏ ra đi bỏ em đi mà không tiếng từ ly. Bỏ đi chẳng nói câu gì chẳng phút phân kỳ. Ôi ước gì mình đừng yêu nhau. Thì bây giờ em không đớn đau.. Tiếng ngọt trên môi những ngày ân ái. Còn tặng em áo tím nàng dâu. Áo may xong em biết để đâu. Sau lần tan vỡ giấc mơ qua cầu.. ĐK:. Em ơi, áo cưới nàng dâu. Anh chọn, màu tím anh yêu.
Con phố thân quen
1. Một lần về thăm lại phố cũ. Những người xa cách miền xa xôi. Cõi lòng như nắng chiều chơi vơi. Hoang tàn xơ xác tả tơi. Mây kết không buồn trôi. Chuyện tình qua lâu lòng dấu kín. Tâm hồn khi lúc còn thơ ngây. Thương người ta ghé về nơi đây. Nỗi niềm chan chứa nồng say. Nơi phố thân quen này. Chorus :. Ngày tháng trôi đi theo thời gian. Tình mới bao năm vẫn hoài...
Nhớ anh
Em ngồi đây nhớ thật nhiều. Con tàu xa bến khắc khoải mỗi đêm. Tìm thật sâu trong ký ức về. Hai kẻ hai bờ nỗi nhớ chơi vơi. Em ngồi đây lặng lẽ đơn côi. Cánh bườm xa bến biết giờ chốn nao. Nhớ anh em nhớ thật nhiều. Gối tay trăn trở nỗi buồn miên mang. Ánh trăng nghiêng đổ bên thềm. Lặng trong tiếng gió mắt nhòa hoen mi. Anh ra đi mối tình si. Bóng anh...
Lời ru tình mùa đông
Màn đêm buông lơi ai thơ thẩn. Gió lay khe khẽ lạnh cô phòng. Lá rụng ngoài song thềm hoang vắng. Tàn thu vụn vỡ ánh trăng loang. Xa xa vọng tiếng đàn vương vấn. Cung trầm lệ nhỏ nhớ người xa. Lệ thương lệ nhớ sầu chan chứa. Vạn lý xa xôi có chạnh lòng. Héo hắt đêm đông trăng vàng võ. Vườn ai trơ trọi ánh trăng soi. Bâng khuâng nhớ ai cười xa vắng. Gởi gió về...
Mùa thu lãng quên
Mùa thu bao nghìn năm vẫn là. Những vần thơ theo chiếc lá bay. Nhẹ vang tiếng đàn ai thanh thót. Là tiếng tơ lòng gửi gió heo may. Mùa thu nắng vàng phai cuối đồi. Bâng khuâng theo nguồn suối xưa. Giòng nước cho đời thêm khát khao. Cho môi người ru mãi cuộc tình thơ. Chợt nghe cung tơ khi người đến bên người. Một thoáng như mơ khi mùa xuân đón chờ. Bàn tay xôn xao giòng...
Tôi thương mẹ tôi
Tôi thương mẹ tôi nắng mưa tần tảo Mẹ nuôi các con. Bao nhiêu năm tuổi trẻ thời bữa đói bữa no lặn lội thân cò. Chăm các con không ngại chi gian khó. Tôi thương mẹ tôi sớm hôm gánh gồng thắp đèn dầu thắp cả tuổi thơ tôi. Dạy con biết yêu quả cà, yêu bát canh rau muống. Giành ăn đầu con cá, tiếc miếng cháy cơm khô. Có những lúc cuộc đời khốn khổ nước mắt...
Nhớ cha
1. Những đêm con chợt giật mình tỉnh giấc. Nghe tiếng lá rơi bên thềm xào xạc. Trước hiên nhà sương đêm rơi lác đác. Nỗi lòng con buồn thương nhớ cha.. 2. Ôi năm tháng bao kỷ niệm vẫn còn. Bên cha yêu trong những ngày thơ ấu. Cha tiễn đưa con qua bên sông theo bậu. Cha khóc nhiều tim con nhói đau.. ĐK:. Thương cha nhiều xót xa con khóc. Nhưng không phải vì lòng con yếu...
Cánh chim tự do
Tôi vốn sinh ra ở Quảng Công. quanh năm làm bạn với cánh đồng. Vui cùng chúng bạn thả diều bay cao. Chiều chiều tắm mát dưới dòng sông.. Nhà tôi nghèo lắm em biết không. Nên cha mới dang đôi cánh rộng. Vượt biển Đông xây tổ nơi đất người. Mong ước tương lai sẽ màu hồng.. Từ đó tôi về sống với ông. Mẹ phải ngược xuôi kiếm từng đồng. Cơm ngày hai bữa lo cho con trẻ.
Đêm hoang
Chiều thu ngồi ngắm mây trôi. Ngàn mây trôi không trở lại. Quạnh hiu bên đời cỏ dại. Cánh chim lạc giữa lưng trời.. Tàn đêm ngồi ngắm sông trôi. Dòng sông trôi không trở lại. Vệt đời tàn đêm bóng ngã. Lá rơi chạm ánh trăng mơ.. Giọt sương vách đắng ru buồn. Xanh rêu trăng gầy lá . đổ. Nghiêng đêm cánh buồm giông bão. Lạc loài sợi nhớ đêm hoang.. Lạc loài sợi nhớ đêm hoang. Nghiêng...
Con nợ cha mẹ một mùa xuân
1. Một chút se lạnh trời cuối đông. Muôn loài hoa nở rực nắng hồng. Bỗng dưng chạnh lòng buồn cô quạnh. Tự hỏi phải xuân về đấy không.. 2. Vậy tết xuân này lại vắng nhà. Lối về quê cũng chẳng có xa. Để cha mẹ đứng trông mỏi mòn. Ân hiếu con chưa tròn. Mong cha mẹ hãy thứ tha.. ĐK:. Con nhớ quê nhà đến nôn nao. Lòng con chua xót lệ tuôn trào. Vì mưu sinh...