Nguyễn Ngô Phúc Hậu
Biết em còn thương
Màu xanh của lá hắt nắng rơi trên đường quen. Buổi chiều hôm ấy chỉ biết nói ra là buông. Người đi đâu đó mơ hồ giống như màn đêm chôn chặt. Gửi những tháng năm qua giọt buồn để lại em về nơi ấy.. Tình yêu đến bây giờ có thể nào dăm ba người thương. Ngày hai đứa đôi đường trách sao được biết em còn vương. Dù là thể xác đi qua những nỗi đau. Dù là...