1. Am Trần thế là cõi G hư vô ta mang Em giấc mộng uyên Am ương
Nàng ra F đi trái tim G ta còn tơ C vương
F Nhìn phía muôn trùng G xa ta không Em trách người vô Am tình
F Sương mù như che G khuất một bóng Am hình.
2. Am Hồi ức kia chợt G tan như phong vân Em lòng ta đảo Am điên
Biệt ly F tiếng đàn luyến G lưu một nhân C duyên
F Dẫu cho trầm G luân cao Em xanh đã không an Am bài
Nguyện muôn F kiếp chẳng tương G tư hình dung Am ai.
ĐK:
Người ta F yêu chỉ riêng G nàng đặt câu Em nghi vấn muộn Am màng
Vì sao F bước đi đoạn G tình này trái C ngang
Lòng ta nguyện F khắc họa dung G nhan nàng quay Em gót cánh hoa Am tàn
Mộng tan F vỡ duyên tình G xót xa tận tâm Am can.
RAP:
Hỡi thế F gian tình ái là gì G
Hỡi thế Em gian tình ái là chi Am
Hỡi thế F gian tình ái là gì khiến G ta như đóa dã quỳ
Khiến Am ta như người vô tri
Hỡi thế F gian tình ái là gì khiến G ta như đóa dã quỳ
Chỉ Em vài câu hứa vô tri ta chẳng sinh Am nghi nhất lòng chung thủy
Ta vẫn thường F ngỡ là mối nhân duyên mà chẳng ngờ G rằng khổ ải vô biên
Cố chấp mong Am mỏi cái kết an yên để rồi chung quy là ta tự luyến
Đôi lần F ước ao trời G cao ngừng khó dễ
Nhân Em sinh chỉ một kiếp người chỉ muốn an Am nhiên khi có thể
Ta vốn F chỉ là kẻ phàm phu chỉ muốn G đi con đường bình phàm
Có Am người đầu ấp tay gối và luôn ủng hộ những việc mình làm
Nhưng sao trời F cao lại chẳng minh giám thích trêu G đùa với người thiện lương
Có Em chăng nhân quả báo ứng tiền kiếp ta Am chẳng được quyền thương
Hay hoa F nở là hữu tình hoa G rơi là vô ý
Ta như con Am rối giữa chốn nhân gian người xem ta là vô tri.



