1. Từ Dm7 lâu ta chẳng cho G7 nhau một C câu hỏi Am chào
Ngày Dm7 ngày em nhắn cho G7 anh "Dạo này C anh thế nào?"
Vài Dm7 dòng tin nhắn đã G7 lâu chẳng C hồi đáp Am lại
Chờ Dm7 anh đến mắt ướt G7 nhòe mà sao C anh im A7 lặng đến thế
T-ĐK:
Dm7 Mưa nắng của G7 trời, ai lại C oán trách Am
Dm7 Ai hãy mách G7 cho tôi cách C chữa lành nỗi A7 buồn này
Dm7 Đi đến khắp G7 nơi đâu cũng là C đôi ta Am
Dm7 Hạnh phúc đôi G7 khi để lại C thương đau.
ĐK:
Sài Gòn hôm nay Dm7 mưa dường như có G7 ai bật khóc
Vì Em nhớ người nơi chốn Am nào
Chờ một ngày người Dm7 ta trở về để G7 nói lời hứa
Từ Em lâu mà ai nỡ A7 quên
Chỉ cầu mong cho Dm7 mưa ngừng rơi
G7 Mưa ngừng rơi anh Em sẽ quay Am về
Mà dường như khi Dm7 mưa ngừng rơi
Em Anh cũng tan Am mất.
2. Dm7 Ngày nắng, ngày mưa mà ta cùng G7 nhau bước qua
Bây giờ C không còn lại gì em Am à
Dm7 Đành chôn vùi những tổn thương vào G7 sâu tận đáy lòng
Chẳng muốn C ai đào lên A7
Dm7 Tự mình đào lên thôi, G7 tự mình đào lên thôi
C Những vết thương em A7 tạo ra
Dm7 Tự mình tạo ra thôi G7 tự mình tạo ra thôi
C Đau đớn chỉ mình A7 em nhận
Dm7 Nhắn ai kia nhớ ngủ sớm, G7 làm việc nhiều quá C chẳng tốt đâu anh A7 à
Dm7 Nhớ ăn no nhớ mặc G7 ấm, đừng để đau ốm C ai sẽ lo cho A7 anh
Dm7 Nếu mai đây không về G7 nữa thì người phải nhớ C hạnh phúc dẫu A7 thế nào
Dm7 Nhớ hay quên em tùy G7 anh chỉ cần là anh C bình yên.