1. Có duyên không nợ giận hờn chi Em nhau
Biết rằng em đau nhưng vẫn cam Am lòng
Chuyện Em tình như khúc nhạc G xưa
Dây Em chùng lạc phím sai D cung
Đành tan Bm vỡ mối tình thủy B7 chung.
2. Tím cả khung trời hoa buồn rụng Em rơi
Trên lối mòn xưa cánh hoa u Am sầu
Một Em lòng chung thủy cùng G ai
Duyên Em tình nay đã đổi D thay
Hay chỉ B7 là duyên số không Em may.
ĐK:
Ai G ơi đường Am xưa mưa vẫn rơi Em đều
Lòng D em nghe xót xa G nhiều
Đã B7 ôm mối tình sang Em sông
Sang Bm sông đâu cách mỗi nhịp D cầu
Mà Em còn biết mấy sông B7 sâu
Đường Am xưa tím cả chiều Em mưa
Sao mắt cay lệ D trào
Đêm B7 về nghe nặng lòng Em đau.
3. Bến đã xa bờ con thuyền lạc Em trôi
Nay chẳng thành đôi nhưng vẫn mong Am chờ
Đường Em đời ai biết được G đâu
Yêu Em người yêu quá đậm D sâu
Đo B7 màu hoa tím thủy Em chung.
* Ai hỡi ai Bm ơi hoa tím kia đợi Em chờ
Tuy nát tan trong A lòng mà âm thầm nuốt bao lệ G rơi
Yêu A thương đã trao cho Em người
Để tình đầu vướng bao sầu A đau
Nay D xa cách nhau muôn Bm trùng lòng vẫn còn nhớ thương người Em xưa.